Toggle navigation
Imagine Academy | Blog
"
Chúng tôi mong muốn, với khả năng giao tiếp và sử dụng tiếng Anh chuyên nghiệp, người Việt Nam thực sự sẽ trở thành công dân toàn cầu. Nếu nắm giữ được ngôn ngữ thì dường như không còn lãnh thổ riêng, mọi người đều có thể giao tiếp, chia sẻ, kết bạn, trao đổi công việc.
"
I COME FROM VIETNAM
Hà Diệu Thảo
Bây giờ là mùa xuân năm 2013, tôi đang ở trên chuyến tàu xuyên biên giới từ nhà ga trung tâm Hualamphong Thái Lan đến ga Butterworth thuộc Penang, một thành phố xinh đẹp ven biển của Malaysia. Đoạn đường 1126,4 km tiêu tốn của tôi trọn vẹn 24 giờ đồng hồ và 1.400 Bath Thái, bù lại trên chuyến du lịch độc hành này tôi được sở hữu một phòng khoang nằm với cửa sổ kính tuyệt đẹp, và những người bạn quốc tế vô cùng thú vị, nhờ có họ mà trong tôi đã hình thành những suy nghĩ thật khác về bản thân và quê hương.


Đầu tiên phải kể đến cậu bạn Simon, cậu là hành khách khá đăc biệt, ôm khư khư bên mình cây đàn Ukulele, hát ngêu ngao những bài ca du mục bằng một loại ngôn ngữ mà tôi chưa từng biết đến, có lẽ là một bản tình ca. Khi cùng nhau dùng bữa tối, mọi người đã thân thiện hơn, tôi bắt chuyện hỏi cậu đến từ đâu, rồi khi biết được câu đến từ Göttingen, Đức, tôi lại tò mò hỏi: Này, Simon, tôi nghe nói ở đất nước của cậu, mọi người đều rất tuân thủ kỉ luật, có phải vậy không? Với ánh mắt thông minh, Simon ngẫm nghĩ một lát rồi trả lời: Thật ra mình không biết phải nói như thế nào, những cậu có thể đánh giá một quốc gia có kỷ luật hay không khi quan sát cách người ta tham gia giao thông. Ở đất nước chúng tôi, mọi người tuân thủ luật lê giao thông, không bao giờ vượt đèn đỏ, lấn làn, hiếm khi bấm còi vì đó là hành động thể hiện sự ích kỉ. Mà Thảo này, cậu đến từ Việt Nam đúng không? Tôi mỉm cười gật đầu xác nhận. Simon vừa phết bơ lên lát bánh mỳ nướng vừa nói tiếp: "Lân đầu tiên gặp cậu ở sảnh nhà ga, cậu khệ nệ kéo vali lên cầu thang với ba lô nặng trĩu sau lưng, tôi đã nghĩ trong đầu, à một cô nàng dũng cảm đi du lịch một mình, tôi đã nghĩ cậu đến từ một nước khá phát triển ở Châu Á như Singapore, Thái Lan hoặc Hongkong, nên khi biết cậu 19 tuổi, đến từ Việt Nam, mình khá bất ngờ. "Tại sao? Tại mình nhỏ tuổi quá à?" Tôi hỏi lại Simon. Với kiểu cách bất cần của dân Bohemian, mấy sợi tóc xoăn màu hung đỏ loà xoà trên mặt, Simon nhoẻn miệng cười:" Một phần, nhưng ở nước phát triển như Đức, việc cậu 18 tuổi và đi gap year hay tự lập không hiếm, mình bất ngờ vì cậu đến từ Việt Nam, mình đã đến đó, mình không nghĩ ở Việt Nam mọi người sẽ ủng hộ một đứa con gái 19 tuổi đi du lịch một mình, xã hội Việt Nam còn một chút bảo thủ". Tôi vui vẻ trả lời khi nghe cậu bạn mới quen thủ thỉ, chia sẻ ý kiến: "Ừ, bố mẹ mình cũng lo lắng khi mình đi như thế này, họ sợ mình sẽ gặp nguy hiểm, không an toàn". "Không an toàn, Thảo này, về vấn để này cậu không phải lo, một khi cậu sống được ở Việt Nam, tin mình đi, cậu đi đâu cũng sống được cả. Mình đã ở đó một tháng, thực sự rất căng thẳng khi băng qua đường và cả những kẻ móc túi nữa."Nói rồi Simon hắn giọng "Mình xin lỗi, mình thực sự gặp khó khăn khi du lịch ở Việt Nam, mặc dù mình thích phở Hà Nội rất nhiều, mình ăn món đó mỗi ngày cậu tin không?"
Trò chuyện với Simon làm tôi hơi ngạc nhiên về những gì người nước ngoài nghĩ về Việt Nam, thật mới mẻ, khác xa những bài học khô khan trên giảng đường, và lần đầu tiên tôi có một mong muốn làm một cái gì đó cho đất nước, để từ nay không ai có thể coi thường người Việt Nam, suy cho cùng việc không chấp hành giao thông hay trộm cắp là do ý thức người dân còn thấp. Sau nhiều ngày trăn trở, tôi đem suy nghĩ trao đổi với những người bạn là giáo viên tiếng Anh cả Việt Nam và Mỹ, họ đều nhất trí chỉ có giáo dục là con đường hữu hiệu nhất. Imagine Academy ra đời một cách tình cờ như vậy.
Mà tại sao là Imagine Academy?
Tên gọi Imagine lấy cảm hứng từ bài hát Imagine của John Lenon, một ca sĩ mà các thành viên trong ban sáng lập cực kì yêu quý, bài hát có đoạn;

Imagine there no country
It is easy if you try
...

Chúng tôi mong muốn, với khả năng giao tiếp và sử dụng tiếng Anh chuyên nghiệp, người Việt Nam thực sự sẽ trở thành công dân toàn cầu. Nếu nắm giữ được ngôn ngữ thì dường như không còn lãnh thổ riêng, mọi người đều có thể giao tiếp, chia sẻ, kết bạn, trao đổi công việc. Một designer Việt Nam có thể gửi CV của mình đến Singapore, Thái Lan, Hongkong... thoải mái trò chuyện với đồng nghiệp ngoại quốc. Bạn sẽ cảm thấy thế giới thật rộng lớn và con người ở đâu cũng mở rộng vòng tay với những trái tim cầu thị.
TAGS
Blog mới nhất
liên hệ
57 Điện Biên Phủ, phường 15, quận Bình Thạnh, HCM
0286 27 27 093
hello@imagineacademy.asia
đăng ký để nhận thông tin từ chúng tôi
All Right Reserved by Imagine Academy LTD